Revolution Life

Lily Collins & Alber Elbaz: Cuộc hội ngộ tình cờ

Trong bộ phim mới của đạo diễn đạo diễn David Fincher, Mank, Lily vào vai một cô gái hướng nội. Tại đây, cô có cuộc gặp lại tình cờ với nhà thiết kế thời trang Alber Elbaz và họ đã cùng nói với nhau về nhiều chuyện, như là tầm ảnh hưởng đặc biệt của bộ phim “Emily ở Paris” hay những bước ngoặt lớn sắp đến trong cuộc đời họ.
Reading time 33 minutes
Áo khoác và tất PRADA, Giày Tod’s

Khi Lily Collins đến Paris hơn một năm rưỡi trước để bắt đầu quay “Emily ở Paris” - bộ phim được kỳ vọng trở thành bom tấn của Netflix - thành phố đã không hề như cô mong đợi. Sinh ra ở Surrey, Anh và lớn lên ở LA, Mỹ, con gái của nam ca sĩ huyền thoại Phil Collins thành thạo tiếng Pháp từ bé. Nhưng khi trở về thủ đô của đất nước này với vai diễn Emily, một cô nàng người Mỹ đầy lạc quan đang cố gắng bước vào thế giới thời trang cao cấp ở chính thủ phủ của nó, thành phố trông hoàn toàn vắng vẻ. Sức nóng của tháng Tám đã kéo người dân Paris đến các khu vực lân cận như Biarritz hoặc Provence để nghỉ mát. Và Collins cùng đoàn quay phim gần như được hưởng trọn vẹn Paris theo cách riêng của họ.

Lily Collins

Với dáng người bầu dục và khuôn mặt lúc nào cũng ánh lên niềm vui, nhà thiết kế Alber Elbaz cũng có trải nghiệm tương tự khi lần đầu đến Paris từ New York. "Tôi tự hỏi: mọi người đã biến đâu hết rồi?”, Elbaz nhớ lại thời điểm anh bay xuyên qua Đại Tây Dương để đến làm việc cho Guy Laroche vào giữa thập niên 90. Tuy vậy, Elbaz đã tìm được ngôi nhà của mình tại đây. Cuộc gặp gỡ định mệnh thông qua một người bạn đã giúp Elbaz và Collins biết nhau, và cả hai tiếp tục tình cờ gặp lại trong thời gian bộ phim của Darren Star bấm máy. Elbaz cười nói: “Tôi còn không biết liệu mình có đang được quay hay không?” Mặc dù thực tế không như vậy nhưng sự đồng hành của cặp đôi này đã được định mệnh sắp đặt bằng nhiều cách.

Nhiều tháng sau khi bộ phim trở thành hiện tượng trên mạng với những con số kỷ lục, Collins, với chiếc mũ beret quen thuộc, vẫn không thay đổi nhiều so với chính cô và so với Emily. Mặc dù mới đính hôn nhưng nữ diễn viên đang bắt tay vào một giai đoạn có thể nói là quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình với Mank, bộ phim tiểu sử mới của David Fincher xoay xung quanh nhà biên kịch Herman J. Mankiewicz, người viết biên kịch cho bộ phim Citizen Kane và mối thâm thù nổi tiếng giữa ông cùng đồng đạo diễn Orson Welles.

Đoan trang nhưng khó tính, Collins vào vai Rita, cô thư ký lanh lợi của Mankiewicz (Gary Oldman thủ vai) và là tiếng nói công lý cho những sự hỗn loạn bên trong của ông ta. Bộ phim trắng đen do Jack Fincher, người cha quá cố của David viết kịch bản. Nhờ vậy mà bộ phim mang nét hóm hỉnh cùng tinh thần tuyệt vời của dòng phim Hollywood ngày xưa.

Chín giờ trước đó ở Pháp, Elbaz cũng bắt kịp được tin tức. Kể từ khi rời Lanvin vào năm 2015, nhà thiết kế nổi tiếng này đã lui khỏi thời trang, thay vào đó hợp tác trong các dự án mỹ phẩm, giày dép, và thậm chí là, điện ảnh. Anh đang chờ đợi dự án kinh doanh riêng bắt tay với Richemont của mình ra mắt vào tháng 1 năm sau. Rảo bước trên con đường đá cuội của Paris, nữ diễn viên và nhà thiết kế cùng bày tỏ niềm vui khi gặp lại, những bất ngờ dành cho công việc cũng như niềm lạc quan vào tương lai của cả hai.

JOSHUA GLASS: “Emily ở Paris” đề cập đến những nhiều lĩnh vực khác nhau, nhưng cốt lõi của bộ phim vẫn là về câu chuyện của một người ngoài cuộc luôn cố gắng hết sức để hòa nhập vào công việc, vào lĩnh vực cô ấy đang làm, vào quan điểm và thậm chí là thái độ sống. Điều này có ý nghĩa như thế nào với hai bạn?

LILY COLLINS: Xuyên suốt bộ phim, không có phân cảnh nào Emily bước vào một phòng thay đồ để biến đổi từ Emily ở Chicago thành Emily ở Paris cả. Cô ấy vẫn là chính mình từ đầu đến cuối, trong khi cố gắng học hỏi và phát triển. Bản thân tôi mỗi khi bước vào một bộ phim mới (dù là điện ảnh hay phim truyền hình), vẫn còn cảm giác mình là một người mới hoàn toàn như vậy. Đó luôn luôn là trải nghiệm khi bước vào một môi trường mới, không quen biết một ai và bạn buộc phải thể hiện tất cả những gì mình có. Thật thú vị khi được vào vai Emily, một cô gái trẻ ở giữa một đất nước xa lạ, phải học cách thích nghi nhưng vẫn giữ bản chất của mình. Tôi nghĩ bộ phim có liên hệ đến nhiều người, những người không muốn thay đổi mình chỉ để hòa nhập vào một nơi nào đó.

ALBER ELBAZ: Tôi nghĩ thông điệp cuối cùng dành cho tôi thông qua bộ phim chính là “sự tử tế đôi khi sẽ khiến bạn phải trả giá”. Bởi vì, Lily, nhân vật của cô hoàn toàn có thể trở thành một con nhỏ khó ưa, nhưng cô ấy đã không làm thế. Emily là một cô gái tốt với những giá trị tốt, nhưng cô ấy sẽ mãi không thể hiểu tại sao mọi người không hợp tác với cô, hoặc không hiểu cô. Đó là cú sốc về văn hóa mà tôi cũng nhiều lần trải nghiệm khi đến sống ở một đất nước xa lạ. Tôi sinh ra ở Maroc, lớn lên ở Israel, và từng sống ở Mỹ. Lần đầu tiên đến thành phố New York, tôi ở trong một căn hộ to bằng một cái bàn cùng hai người khác và một trong hai người tên là Muffin. Phải, Muffin đấy! Bạn phải tận mắt nhìn thấy New York thì mới có thể hiểu nó. Khi tôi đến đây, tôi không chỉ là một kẻ bị cho ra rìa, mà tôi thực sự không trở nên vô hình.

JG: Không ai có thể đoán được bộ phim sẽ trở nên nổi tiếng đến mức đó. Lily, đó hẳn vai diễn có sức ảnh hưởng nhất của bạn. Còn Alber, anh đã từng có khoảnh khắc nào như “Emily ở Paris” trong suốt sự nghiệp của mình chưa?

AE: Có một lần khi tôi ở New York và tình cờ bắt gặp những bó hồng tuyệt đẹp trên đường. Tôi đã thốt lên “Chà, chúng đẹp quá!” và người bán lập tức nói với tôi - “18 đô la.” Tôi thậm chí còn chưa kịp hỏi giá. Vài tháng sau khi ở Paris, tôi cũng gặp những bó hồng xinh xắn khác và lại thốt lên “Chà, những bông hồng này thật lộng lẫy” và người ta đã trả lời lại tôi “Giống hồng này có tên là Piaget. Chúng chỉ nở một lần duy nhất trong năm. Anh hãy gửi thử hương thơm của chúng đi, chúng lớn lên dưới ánh mặt trời đấy!” Lúc đó tôi mới hỏi giá bao nhiêu. Và người bán hàng trả lời “Tôi cũng không chắc nữa." Những điều nhỏ bé ấy thể hiện sự khác nhau giữa con người, thành phố và nền văn hóa của hai nơi. Paris là nơi làm ra rất nhiều loại nước hoa, chắc vì vậy mà thành phố luôn mang một vẻ thơ mộng khó diễn tả. Tôi còn nhớ những gì mẹ thường nói với tôi về nước hoa: “Hãy ngửi nhưng chớ có uống chúng.”

LC: Quá nhiều không bao giờ là tốt nhỉ!

AE: Đúng vậy, và điều đó cũng đúng khi áp dụng với thành công. Một trong những mối nguy lớn nhất của đỉnh cao danh vọng là khi bạn bắt đầu cho rằng bạn là quan trọng nhất và bạn bắt đầu trở nên huênh hoang. Mỗi lúc như vậy, tôi lại tự nhắc mình về khoảnh khắc đứng trước một chai nước hoa - Hãy ngửi thôi, đừng uống nó.

"Đã có quá nhiều thời gian để ngồi không và yên lặng đến nỗi tôi nghĩ rằng sau đó sẽ là thời gian để tái sinh và tất cả những gì người ta muốn là sáng tạo." - Lily Collins.

JG: Cả hai bạn dường như đều đang bước đến chương lớn nhất của cuộc đời mình. Lily, bộ phim mới của bạn, Mank, vừa xuất hiện trên Netflix; còn Alber, công ty khởi nghiệp thời trang của bạn, AZ Fashion, sẽ ra mắt vào tháng tới. Cảm xúc hiện tại của hai bạn như thế nào?

LC: Tôi chưa từng mơ đến một ngày mình sẽ được làm việc cùng David. Việc được anh ấy tin tưởng để giao cho nhân vật này và trở thành một phần của dự án phim mới nhất của anh chính là món quà thực sự đối với tôi. David thật sự xuất chúng trong lĩnh vực của mình. Anh ấy biết chính xác mình muốn gì, làm thế nào để đạt được chúng nhưng anh vẫn luôn sẵn sàng cộng tác. Anh ấy tôn trọng đồng nghiệp và ngược lại, tất cả mọi người trong đoàn làm phim đều bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với anh. Khi bạn được ở trong một môi trường như vậy, bạn sẽ thay đổi hoàn toàn những giới hạn từng đặt ra cho mình. Mank được quay cùng lúc với “Emily ở Paris”. Một sự chuyển giao liên tục giữa hai thái cực, từ những khung hình rực rỡ sang khung hình đen trắng, từ hài hước sang chính kịch. Việc bay đi bay lại giữa Paris và Los Angeles cũng khiến tôi kiệt sức, nhưng tôi cảm thấy mình được lấp đầy bởi sự sáng tạo.

AE: Đối với mọi người nghệ sĩ, sự trống rỗng là điều đáng sợ nhất trên đời. Tôi không biết với diễn viên thì như thế nào, nhưng tôi cảm thấy đôi khi mình làm mọi việc giống như một đứa bé vậy. Nó không một chút nào là ‘Ồ! Cuộc sống tuyệt vời quá!’ mà giống với ‘Ôi! Đau! Đau quá!’ hơn. Nhưng rồi mọi thứ dần thành hình và bạn bắt đầu quên đi nỗi đau. Nhưng để đi thật sâu vào bên trong và cuối cùng buông bỏ nó, thực sự là rất khó. [Sau khi dừng lại ở Lanvin], tôi quyết định không làm thời trang trong vài năm vì tôi không còn cảm thấy tình yêu ở đó nữa. Nhưng mặt khác, đó cũng là công việc duy nhất mà tôi biết. Tôi thậm chí còn không biết lái xe nên tôi chẳng thể làm tài xế được! Tôi nhận rất nhiều lời đề nghị từ nhiều hãng thời trang lớn nhưng tôi không muốn trở thành một diva, cũng không cảm thấy mình có thể bắt đầu lại sớm như thế. Thay vào đó, tôi đi dạy, đến mọi trường học trên khắp thế giới để tìm hiểu điều gì đang xảy ra và thế giới sẽ đi về đâu - dĩ nhiên đó là trước lúc COVID-19. Sau cùng, tôi mới ký hợp đồng với Richemont để mở công ty khởi nghiệp.

Áo khoác ACNE STUDIOS, Sơ mi EMPORIO ARMANI, Quần CO, Giày Tod’s

LC: Chúc mừng anh nhé! Những gì anh nói thật thú vị và tôi cho rằng chưa nhiều người biết về nó. Tôi rất tò mò; anh có thể chia sẻ thêm không?

AE: Có một sự khác biệt lớn giữa việc sáng tạo và tái sáng tạo. Trước đây công việc của tôi bao gồm tái sáng tạo và thay thế. Nhưng giờ đây, đã đến lúc tôi muốn bắt đầu mọi thứ từ gốc rễ. Tôi đã quan sát phụ nữ trong suốt năm năm qua; nhìn vào mọi thứ mà họ trải qua trong cuộc đời mình. Nếu tôi là một nhà sản xuất phim Hollywood, bộ phim James Bond tiếp theo sẽ là Jane Bomb, và cô nàng ấy chắc chắn không phải là một cựu người mẫu. Cô ấy sẽ là một người phụ nữ thông minh nhưng không có tuổi và cũng không rõ về hình dạng. Vì điều đó không quan trọng. Quan sát phụ nữ trong cuộc sống hiện đại, bạn có thể thấy họ đang phân thân mình theo mười hướng khác nhau, cố gắng trở thành người mẹ tốt nhất, người vợ tốt nhất, đồng nghiệp tốt nhất, v.v. Tôi nhận ra rằng mình phải tìm giải pháp. Tôi mang đến những công nghệ mới, nhưng tôi cũng muốn đi sâu hơn thay vì chỉ tạo ra dáng vẻ bề ngoài. Tôi đang cố gắng lắng nghe để xem mình có thể làm gì để mang lại ước mơ cho những người phụ nữ. Bởi vì suy cho cùng, chúng ta không sống trong một thế giới chỉ có dữ liệu và thuật toán hoặc bản năng và cảm xúc. Chúng ta có thể đặt chúng cạnh nhau như âm và dương. Không phải là cái này hay cái kia, mà là cả hai.

Thật tuyệt khi được ngồi yên ở nhà và xem “Emily ở Paris” tạo nên cơn bão toàn cầu mà không ai có thể ngờ đến như thế, nhưng cũng cần phải khiêm tốn để không biến nó thành tất cả của tôi.

JG: Cảm giác của bạn như thế nào khi thực hiện một dự án kinh điển trong khi thế giới đang bước vào những thay đổi chưa từng có?

LC: Với tôi, đó là một điều thú vị, và có thể tất cả mọi người trong ngành đều cảm thấy thế. Được quan sát xem sự cách ly mang đến cho chúng ta điều gì. Một thay đổi rất khác. Tôi nhớ những khoảng thời gian trước kia: ra ngoài chụp ảnh và ở làm việc bên cạnh mọi người. Tuy nhiên, trải nghiệm niềm vui và tiếng cười mà Emily mang lại cho rất nhiều người trong khoảng thời gian mà người ta cần mỉm cười nhiều nhất là một điều thú vị. Mặt khác, cách ly cũng là một cơ hội lý tưởng để tách biệt công việc và cuộc sống cá nhân, đúng không? Tôi đã đính hôn trong thời gian cách ly, và mặc dù tôi tham gia vào dự án Mank, tôi cũng chưa nhất thiết phải bắt đầu những chuyến họp báo ngay. Tôi có thể chia sẻ về bộ phim và sau đó dắt thú cưng đi dạo. Tôi đã nương tựa vào bạn bè, gia đình và - ở một mức độ nào đó - chính bản thân mình - để ghìm mình lại mỗi khi chuẩn bị “uống nước hoa”. Thật tuyệt khi được ngồi yên ở nhà và xem “Emily ở Paris” tạo nên cơn bão toàn cầu mà không ai có thể ngờ đến như thế, nhưng cũng cần phải khiêm tốn để không biến nó thành tất cả của tôi. Chỉ ngửi nó thôi, như Elbaz nói vậy.

Chúng ta đang trở lại với cái cốt lõi của chính mình chứ không còn là các lớp vỏ xã hội nữa.

AE: Mọi thứ về COVID-19 đều quá tồi tệ và kinh khủng. Điều khiến tôi nhớ hơn bất cứ thứ gì khác là cảm giác ôm và được ôm bởi một ai đó. Tôi không muốn ngồi trong quán cà phê, tôi chỉ cần được xúc chạm với con người. Tôi cũng mắc chứng hay lo lắng nên thời gian qua quả là không dễ dàng đối với tôi. Tuy nhiên, tôi nghĩ thời điểm này đang đưa chúng ta đến một nơi khác. Đây là khoảng thời gian detox và không chỉ buộc chúng ta thay đổi, mà còn phải thay đổi nhanh hơn.

LC: Đây quả là một trải nghiệm tận cùng về sự tự nhìn lại mình và khủng hoảng danh tính. Nó có thể vô cùng đáng sợ, đặc biệt khi bạn bị bao quanh bởi không gian quen thuộc lặp đi lặp lại và bạn buộc phải hướng vào bên trong để đối diện với bản thân và tương lai của chính mình, điều bạn chưa từng thực sự làm trước đây. Nó giống như một tấm gương liên tục soi chiếu bạn qua mỗi ngày: Tôi là ai? Tôi muốn đạt được điều gì? Điều gì sẽ khiến tôi hạnh phúc? Chưa kể, đây còn là thời gian cho những vấn đề lớn hơn trên thế giới như COVID-19, Black Lives Matter và chính trị ở Mỹ. Đã có quá nhiều thời gian để ngồi không và yên lặng đến nỗi tôi nghĩ rằng sau đó sẽ là thời gian để tái sinh và tất cả những gì người ta muốn là sáng tạo.

AE: Tôi đọc được ở đâu đó gần đây về một phát biểu của [diễn viên] Roberto Benigni. Anh ấy cho rằng sự thiếu thốn chính là tài sản tốt nhất mà con người có thể nhận được. Và hôm nay, tôi cho rằng tất cả chúng ta ngày nay đều đang phải trải qua cảm giác đó - chúng ta thiếu thốn các mối quan hệ, tình cảm, gia đình, công việc, v.v. Lily, việc cô gặp được tình yêu của đời mình trong thời gian này là một điều rất tuyệt vời, vì cô đã gặp anh ấy khi cô thực sự là chính cô. Không tô vẽ.

LC: Điều kỳ diệu là Charlie và tôi biết nhau không lâu trước khi tôi quay “Emily ở Paris” và chúng tôi đã đính hôn hồi tháng 9. Sự cách ly đã khiến cho nhiều người phải chia cách, nhưng khi ở bên nhau, chúng ta chỉ càng được củng cố về những gì đã biết về nhau. Chính nhờ sự cách ly mà con người được ở gần với chính họ nhiều hơn và không có bất kỳ sự phân tán nào từ bên ngoài. Tất cả chúng ta đang trở lại với cái cốt lõi của mình mà khi không bị ảnh hưởng bởi xã hội. Khi bạn nhìn thấy ai đó ở trong những giây phút đẹp đẽ cũng như xấu xí nhất của họ, mà bạn vẫn chọn ở lại với họ, đó là điều vô cùng tuyệt vời.

AE: Cô biết không Lily? Tôi đã từng thiết kế 32 chiếc váy cưới.

LC: Không thể nào!

AE: 32 chiếc trong suốt cuộc đời của tôi. Và 31 cặp trong số đó vẫn đang duy trì hôn nhân hạnh phúc. Cô có thể gọi cho tôi khi cô cần một chiếc váy nhé!

Sơ mi Tod’s Váy Co

JG: Một câu hỏi cuối cùng mà hai người muốn biết về nhau?

LC: Alber, bắt đầu cuộc phiêu lưu mới hẳn là đáng sợ và đầy căng thẳng. Nhưng anh cũng rất hào hứng phải không?

AE: Tôi chắc rằng với một người diễn viên, sẽ có những khoảnh khắc bạn ở trong phim trường với rất nhiều người và bạn được nghe nói: “Ồ, nó thật là một bộ phim tuyệt vời.” Nhưng sâu bên trong nội tâm, chúng ta sẽ hỏi lại rằng, Có thật thế không? Họ sẽ hiểu bộ phim chứ? Họ sẽ yêu thích nó chứ? Bởi vì sự thật không phải là họ có yêu bộ phim hay không, mà là chính chúng ta trong bộ phim đó. Chúng ta trở thành bất kỳ điều gì chúng ta đang làm. Nhưng có, tôi rất hào hứng. Cô biết đấy, tôi không phải tuýp người thích đi nghỉ dưỡng. Tôi căm ghét những bờ cát và tôi không thể đứng yên trên du thuyền. Nhưng ngày đầu tiên khi tôi bước vào văn phòng mới, tôi đã phải thốt lên, "Chúa ơi, kỳ nghỉ của con đây rồi!”

LC: Thật là một cách nghĩ tuyệt vời. Anh là một trong những người được yêu mến nhiều nhất trên thế giới đấy, Alber ạ. Mọi người sẽ luôn cổ vũ anh. Anh đã nhìn Emily như một cô gái rất tốt bụng, ấm áp và luôn là chính mình, nhưng tôi nghĩ thật ra đó chính là con người của anh. Trải qua tất cả những thử thách và chướng ngại, anh vẫn là chính anh. Và tôi rất háo hức muốn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, bởi vì anh luôn biết cách khiến tất cả mọi người, đặc biệt là phụ nữ, cảm thấy tốt về chính mình.

Bài: Joshua Glass | Chuyển ngữ: Thảo Nguyên 

Nhiếp ảnh Sam Taylor-Johnson 

Tags

lilycollins
lilyonthebeach

related posts

Recommended posts for you