Voyage & Gourmet

Lý-Trân-Anh-Liêm-Lii: Khi nào một hành trình về đích?

5 người trẻ tuổi, Lê Cát Trọng Lý, Nguyễn Ngọc Liêm - Trịnh Nam Trân - Vương Anh - Lii đứng trước một câu hỏi của L'Officiel, mà cũng là câu hỏi của mỗi người, rằng, "Khi nào thì một hành trình về đích"?
Reading time 50 minutes

Có những chuyến đi khiến người ta không thể quay về điểm bắt đầu, chúng làm đảo lộn hoàn toàn, hoặc thêm vào những điều mới mẻ nhưng vô cùng giá trị cho cuộc sống của ta. Đó là chuyến đi của Liêm khi vật lộn giữa nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh, đó là những chuyến đi thật dài, thật xa của Lii để biết rằng mình không muốn gì hơn bình yên ở hiện tại, đó là chuyến đi của Vương Anh, cô gái trẻ với khát khao đưa ẩm thực Việt Nam ra thế giới, đó cũng là những chuyến rong ca của Lý để chia sẻ cảm nhận của mình bằng lời ca tiếng hát đến cộng đồng, và đó là chuyến đi đầy ý nghĩa mà văn chương và thơ ca mang đến cho Trân cùng những người cô yêu.

Họ đều là những người trẻ, bắt đầu bằng thôi thúc nhỏ bé nhưng kiên định bước đi cùng trái tim quả cảm, để rồi tìm được điểm đến theo cách riêng của mình.

1631790497722483 1629336102017812 l portrait example 2

Lý - “Lý nghĩ Lý biết kho báu mình cần tìm là gì rồi”

Lý đi đến rất nhiều nơi, tìm đến nhiều con người mà thông thường chẳng mấy ai nghĩ đến. Đó là Mauritius hay Kenya, nơi Lý gặp và hát chung với những người có xuất thân từ nhiều tầng lớp khác nhau trong xã hội. Đó là miền Trung nắng gió hay những rẻo đất ở hai địa đầu Việt Nam, nơi gập ghềnh sỏi đá với những mảnh đời lúc nào cũng vất vả mưu sinh. Bởi với Lý, âm nhạc luôn mang đến một điều gì đó cao cả hơn cho mọi người, ý nghĩa hơn là chính bản thân chị. 

Với những chuyến đi từ Vui Tour, rồi đến Dreamers ConcertKhù Khờ Tour, Lý đi để sáng tác cho mình và phục vụ những cộng đồng đang cần được chia sẻ. Âm nhạc của Lý làm gợi nên những rung động sâu thẳm mà đôi khi không cần phải hiểu mới có thể cảm nhận được. Như bất ngờ đi qua một nơi mà ở đó đang có một bản nhạc của Lý, người ta sẽ phải dừng lại để nghe cho hết giai điệu du dương – bởi âm nhạc ấy được người viết chắt chiu từng nốt thăng/trầm, từng nhịp nghỉ/ngắt. Để khi có dịp nghe kỹ lại, mới thấy ca từ còn được chắt chiu nhiều hơn: sâu hơn, đắt hơn, thấm hơn. 

Âm nhạc của Lý giống như tiếng hát thảnh thơi, thanh thoát giữa dòng đời muôn sự đổi thay và nhiều xô đẩy. Có đôi lúc chúng nghe thật buồn, nhưng trong nỗi buồn lại chứa đựng niềm vui, sự bình yên có được khi nhìn đến tận cùng nỗi đau để thấy nó bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng. 

Âm nhạc của Lý không bao giờ thiếu đi câu chuyện, bởi thế, người đi nghe Lý không chỉ để nghe tiếng hát trong veo của chị, mà còn để lắng nghe những câu chuyện mà đâu đó người ta tìm thấy chính mình. Những lời ca và âm thanh như nói thay lòng người, khẽ gảy những nốt hoan ca lên những tâm hồn đồng điệu, khẽ gợi nhắc một hiển nhiên làm yên ả cả một trận cuồng phong.

Có lẽ vì lẽ đó nên âm nhạc của Lý mới có sức chạm mạnh mẽ đến thế. Người đã nghe nhạc Lý rất khó lòng rời xa chị, bởi hành trình âm nhạc của chị cũng giống như hành trình cuộc sống của họ vậy.

“Lý thực sự chưa bao giờ nghĩ đến việc xê dịch hay không. Nghề của mình thì mình cứ làm thôi.”

Dường như âm nhạc của Lê Cát Trọng Lý không bao giờ là kết quả của việc ở một chỗ, mà chúng luôn sinh ra trên một hành trình nào đó, từ Khù Khờ tour, đến Dreamers Concert,... Việc xê dịch giúp chị như thế nào trong sáng tác?

Lý thì thực sự cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc xê dịch hay không. Nghề của mình thì mình cứ làm thôi. Năm nay làm xong cái này thì lại tiếp tục nghĩ thêm cái mới để làm. Phần lớn vì vui thích và còn nhiều năng lượng tuổi trẻ để làm nên cứ làm, vì sợ già thì sanh lười, sanh ngại.

Trên con đường làm nhạc của Lê Cát Trọng Lý, có thể thấy chị luôn thích đến những nơi ít người để ý và chẳng ai nghĩ là lý tưởng để làm sản phẩm, sản xuất MV,... Có điểm chung gì trong các điểm mà chị chọn dừng chân? 

Lý thích thiên nhiên, cây, rừng, hoàng hôn và đặc biệt là những cánh đồng hay thảo nguyên rộng lớn. Lý chẳng có ý tưởng làm MV nào cả. Mảng hình ảnh là mảng Lý yếu và cũng không đầu tư mấy vào việc đó. Do có mấy người bạn làm MV giỏi và có tâm huyết. Họ nghĩ, lên kế hoạch và làm hết. Lý chỉ lo phần âm nhạc thôi. Họ bảo mặc gì thì mặc, đứng ở đâu thì đứng, làm gì thì làm. Chỉ có điều do diễn dở quá, không biết diễn nên hầu như là toàn quay ở phía sau lưng, đang đi, đang ngồi hoặc quay từ xa. Hì.

Nếu hình dung âm nhạc là một hành trình, trên hành trình ấy, có điểm bắt đầu và kết thúc không? Ngoài ra, có những “điểm đến” nào mà để lại trong chị ấn tượng sâu sắc?

Lý thích nhạc, đôi khi cũng yêu. Ngoài ra, nghề nghiệp nuôi Lý sống gắn liền với âm nhạc nên mình cứ sống với nó thôi. Trân trọng và gìn giữ, phát triển nghề.

Những bài hát của Lê Cát Trọng Lý rất da diết và rất sâu lắng, nhìn sâu vào những nỗi buồn đau, những câu hỏi không lời đáp, để rồi lại bay lên nhẹ tênh. Triết lý sáng tác của chị là gì và chị muốn âm nhạc của mình hướng đến điều gì?

Cảm giác hoà bình hoặc là an bình, không quá buồn, không quá vui, không kích động, không nhợt nhạt là cảm giác chủ đạo trong âm nhạc Lý luôn muốn hướng đến, đã, đang, và còn tiếp tục làm theo lối đó. Lý không muốn người nghe nhạc mình chìm đắm vào trong âm nhạc. Lâu lâu nghe để thư thả, hoặc làm dịu bớt phần nào phiền muộn của họ thì cũng tốt. Được vậy thì Lý vui rồi. Một năm có thể ủng hộ Lý một lần bằng cách đi xem Concert thường niên của Lý ở nhà hát, hay là lâu lâu nghe nhạc ở các nền tảng số, hoặc mua 1 album một năm thì cũng là rất đáng mừng, và Lý có thể sống bằng nghề rồi.

Riêng với bản thân chị, âm nhạc đóng vai trò như thế nào? Trong những ca từ, những thanh âm và ngữ điệu bay bổng đó, đâu là điều đặc biệt nhất âm nhạc đã mang đến cho Lý?

Âm nhạc nếu học tập và rèn luyện đúng hướng có thể phát triển trí tuệ, cả IQ lẫn EQ. Ngay cả bây giờ, Lý vẫn còn tiếp tục học và tập đàn piano để chơi amateur thôi. Lý thích nhạc cổ điển từ bé rồi, nhưng chưa có điều kiện học tập tử tế. Giờ bắt đầu có nhiều tuổi hơn thì lại thích tập và học. Để đầu óc đỡ bị đờ đẫn đi, và cũng để được đọc cái hay của người xưa qua các bản nhạc. Khi mình chơi nhạc không phải để kiếm tiền hay để được ngợi khen, điều đó rất tuyệt vời.

Riêng với các sáng tác, Lý thích sáng tác, nhưng có lẽ cũng sẽ sớm xa dần con đường ấy. Lý thích đọc, và hay có thói quen ghi lại những ý tưởng mình thấy hay từ nhiều tâm hồn mình đọc được. Xong, đến một lúc đúng thời, Lý sẽ viết về những điều ấy, có lúc thì thuần túy kinh nghiệm riêng của mình, có khi thì đến từ một câu nói hay một mẩu hội thoại sâu sắc mình đọc được từ sách. Còn về phần giai điệu, thì có lẽ phần nhiều ảnh hưởng từ nhạc cổ điển và âm nhạc dân gian.

"Lý thích đọc, và hay có thói quen ghi lại những ý tưởng thấy hay từ nhiều tâm hồn mình đọc được. Xong, đến một lúc đúng thời, Lý sẽ viết về những điều ấy."

Lê Cát Trọng Lý từng ra mắt bài “Con đường Santiago” lấy cảm hứng từ chuyện anh chàng đi tìm kho báu. Liệu trên hành trình sống của riêng mình, chị cũng từng có lúc là anh chàng Santiago đó? Và chị đã tìm được “kho báu” của mình chưa?

Lý nghĩ Lý biết kho báu mình cần tìm là gì rồi. Nhưng con đường đến đó là một con đường dài, rất dài, và không thể vội vàng để có ngay được.

Âm nhạc của chị càng về sau càng mang tính thiền, tính đạo khá nhiều. Chị có sợ điều này sẽ khiến khán giả khó cảm nhận được và đẩy họ ra xa?

Miễn là họ còn mua vé, mua album. Mọi việc vẫn tốt đẹp.

Nếu họ hết mua vé, hết mua CD. Lý sẽ nghĩ đến việc làm nghề khác để kiếm sống. Nếu còn viết nhạc, thì sẽ chỉ để cho mình, và những người mình yêu.

Nếu bây giờ bỗng dưng dừng lại tất cả, điều gì sẽ khiến chị cảm thấy mãn nguyện nhất, và có điều gì khiến chị day dứt không?

Đó là đã chưa bao giờ ngừng lại việc tiến lên.

Không có điều gì khiến Lý day dứt, nhưng có nhiều điều khiến mình xấu hổ vì dẫu biết nhiều thứ tốt đẹp, nhưng mình không đủ dũng khí, nghị lực và trí tuệ để làm được như mình muốn. Nhưng không sao, vì đó là một con đường dài rất dài, mà không thể chạy vội đến đích được.

1631790489869797 1629337351245489 kas06724

Trân - "Tưởng mình quên mộng năm xưa"

“Một tuổi trẻ rực rỡ.” Trân nói như thế khi nhìn về hành trình tuổi trẻ của mình. Cô cũng giật mình nhận ra: Trong suốt hành trình ấy, mình chưa bao giờ có một điểm dừng nào thật sự.

Cho dù đã trải qua bao nhiêu điều, đi từ điểm đến này đến điểm đến khác, từ một cô sinh viên mới ra trường bị dán nhãn “người như em sẽ không bao giờ thành công” đến một nhà thơ được yêu mến, từ một cô gái độc hành đến một người vợ hạnh phúc với người chồng luôn tay trong tay, từ một người muốn mọi thứ nhất nhất theo ý mình đến một người biết cách chấp nhận những điều bất như ý, thì với Nam Trân, “điểm dừng” có lẽ chưa phải điều dành cho cô lúc này, bởi cô vẫn đang bước tới trước, hồ hởi, đầy tin yêu, để khám phá những “điểm đến” mới trong “hành trình” đời mình.

Là một người viết, Trân thấy may mắn khi luôn giữ được ngọn lửa lẫn sức bền trong tim. “Viết hầu như là việc tôi làm mỗi ngày. Vào những thời điểm xuất bản sách, tôi vẫn sẽ viết. Nếu không viết những điều do mình sáng tác, tôi sẽ dịch thơ tiếng Anh, dịch nhạc hay viết cảm nhận sách, viết blog,…” Nếu viết đồng hành với Trân như hơi thở, thì thơ lại giống như nguồn “lương thực” cho sự sống - là điều không thể thiếu, giúp tiếp thêm sức lực và nuôi dưỡng tâm hồn.

Gần đây, Trân thực hiện chuỗi bài “Nghĩ gì khi đi”, một dự án nho nhỏ dành cho chính bản thân cô và những chuyến đi loanh quanh đây đó. “‘Nghĩ gì khi đi’ như một quyển nhật ký hành trình của tôi. Tôi và chồng mình có thói quen gửi xe bất chợt rồi đi bộ cùng nhau bất biết đến đâu. Đó là cách chúng tôi ‘thiền hành’. Có khi chúng tôi trò chuyện, có khi mỗi người theo đuổi dòng suy nghĩ riêng, nhưng cứ thế đi bên nhau. Tôi ghi chép lại những điều không đầu không đuôi xuất hiện trên hành trình đó để lưu giữ lại như cuốn ‘cẩm nang sống’ cho mình. Biết đâu vào một lúc nào đó, chúng sẽ trở thành phao cứu sinh cho tôi, hoặc đơn giản chỉ để tôi biết rằng mình đã từng đi qua những chặng đường như thế.”

Tưởng mình quên mộng năm xưa

Bỗng nay khao khát như chưa một lần.

Tưởng mình đã hết ân cần

Bỗng nay quay quắt tần ngần dõi theo

Tưởng mình đã thả mỏ neo

Bỗng nay sóng đánh tay chèo miên man

Tưởng mình xếp lại hành trang

Bỗng nay lại thấy thênh thang đường dài

Bài thơ Trân viết tặng cho chồng mình năm 2019 cũng là lời mô tả chính xác nhất về họ, hai con người vẫn chưa tìm được điểm dừng nhưng may mắn đã tìm thấy nhau để cùng nắm tay mà bước tiếp. Cuộc sống của Trân cũng luôn vận động theo cách như vậy, “nếu không đi về phía trước thì cũng là rẽ trái, rẽ phải hay đi loanh quanh”. Vốn là một người có thừa sự hưởng thụ và tận hưởng nhưng đôi khi khó chấp nhận cảm giác bất lực khi đối diện những điều không thể kiểm soát, lần đầu tiên Trân học được bài học về “sự chấp nhận” là trong một chuyến đi đến vườn nho ở Myanmar. Cô trải qua một hành trình kéo dài suốt 12 tiếng trên một chiếc xe buýt địa phương chứa đầy sự mệt mỏi và chật chội, sau đó thêm vài tiếng đồng hồ đạp xe lên đỉnh núi Red Mountain, chỉ để phát hiện ra rượu vang ở đây không hề ngon như mình tưởng, thậm chí là “dở khủng khiếp”. Cô đã tức đến phát khóc. Nhưng sự kỳ diệu xảy ra sau đó. “Lúc đạp xe xuống núi khi bầu trời ngả hoàng hôn, vườn nho đỏ rực lên dưới ánh chiều buông, từng cụm mây trải dài ra những mảng màu tím rồi cam, như có hoạ sĩ nào trên trời làm đổ lọ màu vậy. Đó điều tuyệt vời nhất tôi từng được chiêm ngưỡng!”

Từ đó, Trân luôn tự nhắc mình về bài học chấp nhận - chấp nhận đôi lúc phải đi chậm lại không phải vì mình không đủ sức phóng nhanh, mà để chờ đợi những người xung quanh bước đi cùng mình, chấp nhận đôi khi mình phải đi quay lại một đoạn đường hoặc buộc phải bước tới vì bản thân không còn đường lui… và như thế cuộc sống của cô luôn là một hành trình dịch chuyển, “nếu chưa tiến lên, thì sẽ đi loanh quanh, chứ không dừng lại.” Trên chặng đường đó, Trân vui khi có nhiều người đọc đồng hành “Cảm giác như tôi và những người đọc đã gặp nhau đâu đó trên một đoạn đường, để lại trong nhau những trải nghiệm thú vị hay ho!

1631790547929427 1627017306258197 img 1553

Vương Anh - "Ẩm thực đến từ kỷ niệm"

Vốn có niềm đam mê kiến trúc, nhưng Vương Anh nhanh chóng nhận ra tình yêu thật sự của mình là với ẩm thực chứ không phải nghệ thuật. Quyết định liều lĩnh để rẽ hướng khi đã theo học về kiến trúc ở Mỹ một thời gian có lẽ là điều rất khó khăn với Vương Anh lúc bấy giờ, nhưng nhờ vậy mà cô càng quyết tâm hơn trên con đường mới. Làm bếp vốn không phải nghề đơn giản, đặc biệt đối với nữ giới. Một khi đã chọn đi theo bếp như một nghề thực thụ, người ta phải lường trước hết những khó khăn và hy sinh mà công việc này đòi hỏi.

Có lẽ vào lúc quyết định rẽ ngang sang nghề bếp, Vương Anh đã không hề nghĩ sẽ đến một ngày cô có thể làm việc liên tục 16 tiếng đồng hồ với chảo rán, dầu mỡ, hàng núi nguyên liệu và nhiều công việc nặng nhọc không tên khác như bây giờ. Nếu không phải vì tình yêu luôn được vun đắp hàng ngày với ẩm thực, có lẽ, cô đã không thể theo đuổi đến cùng đam mê này.

Từ năm 2018, Vương Anh bắt đầu thực hiện Vuong Anh’s cooking journey, một kênh YouTube ghi lại hành trình cô vừa rong ruổi khắp Việt Nam trên chiếc xe gắn máy, vừa chế biến những món ngon đặc trưng của từng vùng miền. Các video của cô nhanh chóng được mọi người đón nhận, không chỉ bởi hình ảnh đẹp và những câu chuyện đặc biệt ở mỗi nơi cô qua, mà còn bởi sự nỗ lực của Vương Anh khi từng chút, từng chút một vượt lên giới hạn bản thân để mang món ngon Việt Nam đến gần hơn với bạn bè quốc tế.

“Đối với mình, mỗi khi đến một vùng đất mới, tìm tòi về ẩm thực là cách tốt nhất để hiểu về văn hoá, thiên nhiên và con người ở đó. Mỗi vùng đất mình đi qua sẽ có những đặc sản, hương liệu đặc trưng riêng. Mình đi du lịch để học hỏi và cực kỳ mê được học về ẩm thực. Cảm hứng về ẩm thực của mình xuất phát từ kỷ niệm. Khi được nếm lại hương vị, những kỷ niệm về một vùng đất sẽ tràn về, và đó là cảm giác mà chắc chắn mình sẽ không có được nếu chỉ đọc sách vở hay xem video.”

Trên chiếc xe gắn máy, đội chiếc mũ bảo hiểm bụi bặm, Vương Anh cứ thế đi phăng phăng.

“Điểm đến khiến mình nhớ nhất là vùng núi phía Bắc Việt Nam. Lớn lên ở miền Tây sông nước, với mình, núi non, sông suối và sương trắng trên đường đồi là những gì rất xa lạ và mới mẻ. Hương liệu, nguyên liệu ở đó vì thế mà cũng vô cùng đặc biệt.” Người xem còn nhớ mãi hình ảnh Vương Anh làm món thịt nướng trên mỏm đá chênh vênh ở đèo Mã Pì Lèng. Địa hình cheo leo lạ lẫm này tưởng chừng sẽ gây khó khăn cho cô gái miền Tây, nhưng hóa ra vẫn không thể làm cô nao núng; đôi tay cô vẫn thao tác nhanh nhẹn, miệng cô vẫn vừa nói vừa cười, và trên trán cô là những giọt mồ hôi nóng hổi.

“Vẫn còn nguyên vẹn đó, vương vấn với bụi đường, nhung nhớ với trời sương.” - Vương Anh

“Sau những chuyến đi, bài học lớn nhất của mình là sự biết ơn và trân trọng. Mình biết ơn tất cả những người đã cùng mình thực hiện những chuyến khám phá thú vị. Mình biết ơn những người xa lạ đã tận tình hướng dẫn ở những nơi mình đi qua. Mình trân trọng từng kỷ niệm, từng bài học quý báu và cả những lúc mệt mỏi, khó khăn trong mỗi hành trình. Tất cả đều đã góp phần tạo nên con người của Vương Anh hiện tại. Vậy nên với mình, mọi khoảnh khắc đã trải qua đều đặc biệt và đáng nhớ.”

Có thể nói, những chuyến đi là nguồn nhiên liệu giúp cho Vương Anh có thêm nhiều đam mê và tình yêu hơn với công việc của mình mỗi ngày. Mặc cho sương gió, mặc cho gió bụi, cô gái vẫn mang trong mình khao khát đi thật nhiều để học hỏi và trải nghiệm tất cả những vùng đất và hương vị tuyệt vời của quê hương mình.

1631790633502464 1627015371990910 20210723 dear lii
Lii (bên phải), chủ nhân của kênh YouTube "Dear Lii"

Lii -"Sài Gòn cho ta một mảnh vườn cái gì cũng có"

Lii từng là một người muốn thử và làm rất nhiều thứ, muốn xông pha, đi đây đó và khẳng định bản thân mình cho đến khi anh cảm thấy không cần phải làm điều đó nữa.

Dear Lii là kênh YouTube của Lii, ra đời từ tháng 4 năm 2021 và nhanh chóng thu hút người xem bởi khu vườn nên thơ mà cái-gì-cũng-có nằm ngay giữa lòng Sài Gòn.

Đó là một khu vườn rộng gần 100m2 “mượn đất” của tầng thượng một chung cư ở Sài Gòn. Nhà Lii ngay bên dưới, tận dụng không gian ngay trên đầu nhà mình, Lii bắt đầu trồng cây, tạo nên những khoảng xanh nho nhỏ đầu tiên cách đây khoảng một năm. Là gốc nhà nông nhưng đây là lần đầu tiên anh tự mày mò từ cách làm đất, cách chống thấm nước mặt sàn, rồi đến cách trồng từng loại cây, làm sao để chúng không bị sâu bệnh và phát triển tốt,... “Trồng cây ở dưới đất dễ hơn vì có sẵn hệ sinh thái, còn di chuyển cả một khu vườn lên tầng cao rất cực vì phải tạo ra một hệ sinh thái với đầy đủ nước, phân bón, dinh dưỡng, v.v...v.v cho cây.”

Cực nhưng vui. Bởi khu vườn của Lii giờ đã tạo nên nguồn cảm hứng cho rất nhiều người, cả hàng xóm thân cận đến nhiều bạn bè gần xa. “Buổi sáng mọi người lên chăm vườn phụ tôi, chiều chiều thì có mấy đứa nhỏ lên chơi đùa. Tôi để dành một góc vườn dạy tụi nhỏ trồng cây, nhắc nhớ chúng còn có một người bạn cần được yêu thương, chăm sóc mỗi ngày”, Lii chia sẻ. “Mọi người hay nói tôi mát tay nên cây sai quả, có thể. Nhưng bên cạnh đó, tôi nghĩ mình cũng cần thật sự dành thời gian để chăm sóc và hiểu một cái cây. Khi bạn cho chúng đủ sự kiên nhẫn cùng tình yêu thương, chúng sẽ cho lại bạn những vòm lá tươi xanh, những quả ngọt đậu cành và cả những niềm vui bé con thật thà.”

“Bạn đi đến đâu, bạn hiện diện ở đó. Một lữ khách tuyệt vời là người không có kế hoạch cố định và cũng không có ý định đến nơi.”

Lii đã từng nghĩ đến chuyện “bỏ phố về rừng” để được ở giữa nhiều màu xanh như anh mong muốn, nơi mà anh có lẽ sẽ tìm được bình yên. “Năm năm trước, tôi bị thôi thúc bởi mong muốn được đi lắm, nhưng rồi nhận ra đó chỉ là một khát khao trốn chạy khi mình chưa đủ trưởng thành. Thế nên tôi quyết định ở lại, học tiếp những bài học dang dở mà Sài Gòn đang dạy cho tôi.” Anh viết: “Sài Gòn, mảnh đất không sinh ra Lii nhưng đã cho Lii quá nhiều thứ. Một thành phố vốn thuộc về những ồn ào tất bật, nơi con người phải bám lấy đô thị để mưu sinh, bám lấy sự mệt nhọc chán chường để sinh tồn, nhưng thành phố ấy cũng cho Lii những bài học để đối diện và vượt qua.”

Trở thành giảng viên chỉ sau một tháng tốt nghiệp trường Đại học Kiến trúc TP.HCM, Lii cùng lúc theo đuổi giấc mơ khởi nghiệp và dịch chuyển đến nhiều nơi. Những ước mơ và đam mê tuổi trẻ liên tục cuốn anh đi: có ngông cuồng, có cao ngạo, có thành công và có cả những thất bại, chênh vênh. Có lẽ cuộc đời ai rồi cũng phải trải qua những cột mốc khiến ta thay đổi. Với Lii, cột mốc ấy chính là khoảng thời gian Ba anh mất. Sự ra đi đột ngột của người anh thương yêu khiến Lii nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều trong cuộc sống. Lii chậm lại để bắt đầu soi mình, rồi anh quyết định: dừng những chuyến đi xa không mục đích, dừng việc ngủ quên trong những nỗi buồn, trở thành con người khác.

Giờ đây, Lii vẫn làm những công việc cũ - vẫn là anh giáo chạy chiếc Cub 50 đến lớp, vẫn hăm hở với các dự án sáng tạo, và có một khu vườn riêng để chăm sóc. Nhưng điều ít ai biết, khoảng trời xám xịt u tối trước kia đã nhường chỗ cho rất nhiều mảng màu tươi mới trong anh. “Tôi vẫn là mình nhưng tươi sáng hơn. Hiện tại tôi cảm thấy đủ và biết đủ, khi mình có một nơi để an trú, có đam mê để dấn thân, và có những tháng ngày giông gió để soi những bất ổn trong lòng; khi đó, tôi thấy mình học được bài học về chữ ‘an’.”

Kênh Dear Lii của anh từ đó mà ra đời, với mong muốn “cùng gieo màu xanh giữa lòng phố”, màu xanh của cây và màu xanh của hy vọng, luôn trở dậy vững vàng và mạnh mẽ hơn sau mỗi cơn mưa.

“Tâm sẽ an dù bạn ở bất cứ nơi đâu, để cuộc sống thật sự là một hành trình, để mỗi ngày lại là bài học mới, mà đích đến là giây phút hiện tại, ngay bây giờ mà chẳng ở đâu xa.” Lii viết mở đầu cho Dear Lii, một chốn nhỏ bình yên giữa lòng Sài Gòn.

1631840992312126 241140564 299316301961911 3597643004430679350 n

Liêm 

“Chưa bao giờ tôi kết thúc để bắt đầu cả.” Đó là những gì Liêm chia sẻ khi tôi hỏi từ khi nào anh bắt đầu quay lại toàn thời gian với nghệ thuật, bởi trong suốt quá trình từ năm 2015 sau khi ra khỏi trường Đại học Mỹ thuật đến giữa năm 2019, Liêm đã làm qua rất nhiều nghề để kiếm sống, nhưng nghệ thuật, cụ thể là vẽ tranh, chưa bao giờ là một trong số đó. “Thời gian đó vừa là khó khăn, vừa là tiền đề cho tôi bây giờ”, Liêm nhớ lại. “Năm 2015 tôi ra trường và bắt đầu làm đủ mọi nghề, từ phục vụ đến bán cà phê, từ cửa hàng hoa đến nhà hàng chay,... cốt chỉ để duy trì đam mê với vẽ. Dù bận rộn và cực nhọc đến thế nào, tôi vẫn luôn luôn dành một khoảng thời gian trong ngày để cầm cọ, không bao giờ rời xa nó được.”

Vào cuối năm 2015, khi công việc bên ngoài ổn định thì việc vẽ của Liêm lại không ổn, anh luôn gặp phải cảm giác có điều gì không đúng ý và vẽ hỏng rất nhiều. Tết năm 2016, anh quyết định ngừng tất cả công việc và về lại Biên Hòa, xin một không gian nhỏ ở nhà mẹ để tập trung cho việc vẽ. “Lúc đó tôi không dám hứa với mẹ là sẽ ăn nh đậu bao lâu, cũng không dám nói trước khi nào mình sẽ quay lại Sài Gòn tìm việc.” Nhưng những khó khăn về vật chất chỉ là một phần, điều khủng khiếp nhất vẫn là khó khăn về mặt tâm lý khi Liêm phải đối diện và quay cuồng trong những câu hỏi: Liệu mình có phải là một người vô dụng? Liệu mình có quá lãng phí thời gian khi bỏ gần mười năm theo học một thứ mà sau này không ai trả tiền để mình làm nó?

Liêm nhận ra đam mê với vẽ từ nhỏ, nhưng anh cũng biết mình không phải là một họa sĩ bẩm sinh. “Tôi đã từng rớt nước mắt trong lớp luyện thi vì bài không đạt, thầy chê xấu và la rất nhiều, mặc cho tôi đã bỏ nhiều thời gian và công sức ra sao. Tôi nghĩ điều duy nhất mà mình có để đi được đến bây giờ là sự kiên trì. Tôi là tuýp nghệ sĩ đi lên từ rèn luyện.”

“Dù bận rộn và cực nhọc đến thế nào, tôi vẫn luôn luôn dành một khoảng thời gian trong ngày để cầm cọ, không bao giờ rời xa nó được.”

Nửa sau năm 2016, khi việc vẽ đã dần ổn định và đi theo đúng ý anh, Liêm mới bắt đầu ra khỏi căn gác, đi xin việc và trở lại cuộc sống. “Khi làm hết sức, với toàn bộ đam mê và sự chăm chỉ thì chắc chắn và nhất định, mình sẽ đạt được một điều gì đó”, Liêm khẳng định. Đó là niềm tin duy nhất để anh không bao giờ bỏ cuộc, và cuối cùng mọi sự cũng hồi đáp lại theo đúng những gì anh tin. Năm 2019, Liêm có triển lãm cá nhân đầu tiên, “Dặm dài ngoại ô” do Sàn Art hỗ trợ tổ chức. Đây là cột mốc đánh dấu sự tái xuất của Liêm và chính thức đưa anh đến với giới chuyên môn và công chúng. Mọi người biết đến anh nhiều hơn. Tranh của Liêm bắt đầu được các nhà sưu tầm tìm kiếm.

Một trong những điều Liêm tâm đắc trong suốt hành trình của mình là sự trung thực, mà trung thực trước hết là với chính bản thân mình. “Thiếu trung thực không phải là không nói thật, không cần phải nói thật với bất kỳ ai cả, bởi vì mình đang đối diện với chính mình và mình chỉ cần trung thực với mình thôi. Khi đó, tự khắc tác phẩm sẽ có sức sống của nó.”

Những bức tranh tĩnh vật của Liêm mang màu sắc hiền hòa, trung dung của người Á Đông – đi tìm cái đẹp đằng sau những sự vật tĩnh lặng, nhưng lại có cách phối màu và đi đường nét khá riêng biệt. Người ta có thể thấy phảng phất hình ảnh của David Hockney nhưng người ta cũng không thể hoàn toàn gọi đây là phong cách của ai khác ngoài của chính Liêm. Những suy tư và đúc kết của anh trước mọi điều xảy đến trong cuộc sống đã làm nên bức tranh và đối với anh, tranh vẽ trước hết phải là món quà giúp anh xoa dịu tinh thần. Cứ nhìn vào tác phẩm của anh thì biết, anh đã đi sâu vào bản chất từng vấn đề để đưa chúng về trạng thái đơn giản, dễ dàng, tạo nên niềm vui tích góp từ những điều giản dị, nhỏ bé như thế nào.

Liêm cũng thường kết hợp vẽ vào các chuyến du lịch, lúc thì theo nhóm, lúc thì một mình. Những chuyến đi dù xa hay gần thì tuyệt đối vẫn phải có một hoạt động không thể thiếu: Vẽ. Vẫn là vẽ lại những điều anh mắt thấy tai nghe, nhưng sự xê dịch giúp cho tinh thần Liêm trở nên tươi mới để đón nhận những nguồn cảm hứng khác lạ, như thể gột rửa tấm gương đã bám bụi lâu ngày để “ánh sáng của những chuyển động và câu chuyện về đời sống hàng ngày đập vào mình rõ ràng hơn”, đem đến các tác phẩm nhẹ nhàng nhưng đầy ắp những câu chuyện phong phú.

1631841758107697 240886626 4582776378423139 9045580880576032849 n1631841758460138 240623267 950478692218402 3031205324853088948 n
1631841758102802 216305889 922063631726575 3070077285764588760 n1631841758223944 241174884 299316298628578 9113444808920672187 n
Tranh của Liêm

Bài: Thảo Nguyên

Ảnh: NVCC

related posts

Recommended posts for you