Art & Design

Giám đốc Sáng tạo Dzũng Yoko: Càng khó khăn con người càng cần đến nghệ thuật

Từ ngày 22 – 24/1, triển lãm "Nhị Nguyên" (Dualism) của Giám đốc Sáng tạo Dzũng Yoko sẽ được diễn ra tại S+ Studio (42 Tôn Thất Thuyết, Q. 4, TPHCM). Trong triển lãm lần này, anh đồng thời ra mắt artbook thứ 5 cùng tên "Nhị nguyên", tiếp nối các dự án sách ảnh: "Day Dreamers", "Going East", "Love" và "Mindfulness" đã để lại dấu ấn với cộng đồng thời trang và nghệ thuật trước đây.
Reading time 15 minutes

Nhân dịp này, L'OFFICIEL Vietnam đã trao đổi cùng anh về quá trình thực hiện ấn phẩm Nhị nguyên, về hành trình chiêm nghiệm bên trong tâm thức và những trải nghiệm đã làm nên tác phẩm, để từ đó chuyển tải qua hình ảnh thời trang, thẩm mỹ cá nhân và tiếng nói nghệ thuật của mình.

Chào anh, trước tiên chúc mừng anh ra mắt ấn phẩm Nhị nguyên (Dualism), artbook thứ 5 nối tiếp thành công của artbook thứ 4, Chánh niệm (Mindfulness). Nhìn lại hành trình của anh thông qua những ấn phẩm nghệ thuật, có thể nói dường như cái tôi nghệ thuật của anh đã thôi kiếm tìm triết lý sống từ ngoại cảnh, thay vào đó là đi vào bên trong mỗi người? Có hay không một điều gì hay một sự kiện gì đặc biệt gì khiến anh tìm đến thuyết Nhị Nguyên?

Trong quãng thời gian làm quyển artbook thứ 4 Mindfulness, tôi đã đi chùa rất nhiều và nghe nhiều thuyết giảng về đời sống. Thông qua những thuyết giảng đó, tôi nhận ra một điều rằng cuộc sống luôn có hai mặt đối lập: ngày - đêm, yêu - ghét, buồn - vui, hạnh phúc - khổ đau. Với một người nhiều cảm xúc như tôi - hay cảm thấy buồn bã sau những thời khắc rất vui, thậm chí còn có đôi lúc cực đoan như rất yêu hoặc cực ghét một người - triết lý này đã chạm đến một điều gì đó.

Thời kỳ cách ly vì Covid-19 là quãng thời gian khó khăn với tôi về mặt nội tâm. Tôi đặc biệt cảm thấy lo lắng, sợ hãi, bất an - đủ các cung bậc cảm xúc tiêu cực, nhưng cũng vì thế mà tôi bắt đầu có thời gian soi chiếu bản thân mình, và nhớ ra triết lý Nhị Nguyên. Trong quá trình chiêm nghiệm, tôi bỗng thấy: thực ra, các mặt đối lập trong cuộc sống không thể bị triệt tiêu bớt một trong hai. Chúng không thể tách rời mà phải luôn đi cùng nhau, hiện hữu với nhau. Do đó, tôi muốn thể hiện điều này thông qua tác phẩm tiếp theo của mình. Tôi trao đổi cùng Hải Âu và chúng tôi cùng bắt đầu nghiên cứu thêm các tài liệu tìm được về triết lý Nhị Nguyên này.

Thuyết Nhị Nguyên đã giúp anh thay đổi thế nào trong suy nghĩ?

Tôi nghĩ mình chấp nhận cả mặt tốt lẫn xấu bên trong người khác cũng như trong chính con người mình. Trước đây, tôi không chấp nhận điều đó nên khiến bản thân đau khổ. Khi làm được rồi, tôi thấy không còn khổ đau.

Anh đã mất bao lâu để thực hiện dự án này - cả sách ảnh lẫn triển lãm?

Tầm 1 năm rưỡi.

Nhị Nguyên có sự trở lại của Tăng Thanh Hà sau nhiều năm vắng bóng tại showbiz. Vì sao anh lại chọn Tăng Thanh Hà chứ không phải ai khác?

Tôi cảm thấy vẻ đẹp của Tăng Thanh Hà là vẻ đẹp có chiều sâu, rất phù hợp với tinh thần thời trang cao cấp. Hơn nữa, ở cô toát ra một nét riêng với giàu trải nghiệm, đầy những cảm xúc sau bao thăng trầm của cuộc sống mà không cần phải chia sẻ quá nhiều. Nét đẹp của cô không quá gần gũi, cũng không quá xa cách.

Trong quá trình trao đổi, tôi nhận ra Tăng Thanh Hà cũng là người có chiều sâu nội tâm; cô dành cho tôi rất nhiều sự đồng cảm. Do đó, cô không chỉ là người mẫu mà còn là người đồng hành cùng tôi xuyên suốt quá trình thực hiện dự án.

Có thể nói năm vừa qua là một năm khó khăn trên toàn cầu nói chung đối với ngành xuất bản. Ra mắt artbook vào thời điểm này, anh có lo ngại gì về mặt kinh tế không? Hay đối với người làm nghệ thuật, yếu tố thỏa mãn về tinh thần được đặt lên hàng đầu?

Thời gian đầu tôi rất lo. Với một năm mà kinh tế toàn cầu bị ảnh hưởng nhiều như thế, có phải chúng ta sẽ ưu tiên nhiều hơn cho các nhu cầu thiết yếu? Liệu mọi người có bỏ tiền ra mua một quyển artbook hay không? Dù vậy, tôi vẫn rất muốn làm tác phẩm này và quyết định đi theo trực giác. Rồi tôi mới nhận ra, giữa một năm khó khăn với đầy rẫy bất an như thế, người ta vẫn cần đến nghệ thuật để xoa dịu tinh thần. Tôi nhận được rất nhiều phản hồi cũng như sự quan tâm dành cho dự án lần này, còn nhiều hơn những cuốn trước. Có lẽ cũng một phần do sức hút của Tăng Thanh Hà. Tôi nghĩ, ấn phẩm này ra đời đúng lúc.

Với sự trau chuốt, ấn phẩm lần này được in rất tốt và đẹp, không chỉ thể hiện nét đẹp trong một vài khoảnh khắc ngắn ngủi, bởi cảm xúc sẽ tái hiện mỗi khi bạn lật giở từng trang giấy. Sách có thể đọc nhiều lần và mỗi lần là một sự chiêm nghiệm. Do đó, ấn phẩm có giá trị tồn tại lâu dài với thời gian. Tôi tin vào điều ấy!

Anh có gặp nhiều khó khăn trong quá trình chuyển tải tư tưởng Nhị Nguyên qua hình ảnh?

Dĩ nhiên là có! Chuyển tải một thông điệp đã khó, một tư tưởng càng khó hơn. Tuy nhiên, nhiều năm làm việc giúp tôi có kinh nghiệm để thực hiện ý muốn của mình.

Bạn biết không, văn hóa phương Đông có nhiều điều khá thú vị, như văn học miêu tả cái đẹp qua câu chữ ước lệ chứ không phải nói hết ra. Như vẻ đẹp của người phụ nữ được ví như hoa, trong khi mặt hồ tĩnh lặng thường biểu đạt cho sự im ắng. Tôi cũng dùng tính chất ước lệ đó để làm hình ảnh cho bộ hình của mình. Mảng tối bên trong con người được thể hiện qua khu vườn bóng tối, được thực vào lúc tôi cảm thấy khá tiêu cực giữa lúc cách ly. Khi mọi hoạt động xã hội trở lại, niềm vui khiến tôi muốn thực hiện một khu vườn ánh sáng, thể hiện sự nhẹ nhàng. Màu sắc cũng nói lên được nhiều điều cùng với hình ảnh. Bạn có thể cảm nhận chúng khi xem.

"Tôi nghĩ, ấn phẩm này ra đời đúng lúc. Giữa một năm khó khăn với đầy rẫy bất an như thế, người ta vẫn cần đến nghệ thuật để xoa dịu tinh thần." - Giám đốc Sáng tạo Dzung Yoko.

Trong quá trình chuyển tải này, anh phải trăn trở nhiều hay các ý tưởng đến tự nhiên?

Tôi trăn trở nhiều ở phần sườn của tác phẩm, đó cũng là quá trình đấu tranh dằn xé nội tâm. Còn các ý tưởng khác thường đến ngẫu nhiên. Trong nghệ thuật, sự ngẫu nhiên là một yếu tố thú vị. Tôi chắc chắn với những người nghệ sĩ, dù ở lĩnh vực nào, thì sự ngẫu nhiên cũng góp phần quyết định thành công của tác phẩm.

Với Nhị Nguyên, con người không thể hoàn toàn tách biệt cả niềm hoan lạc và nỗi u sầu trong bản thể của mình, như không thể tách rời giữa ánh sáng và bóng tối. Đây là cái bên trong. Vậy thì bên ngoài, con người có thể tách rời khỏi xã hội hay không, khi họ đã quen với điều đó qua giai đoạn cách ly rồi?

Không! Tôi nghĩ chúng ta không thể sống một mình. Chúng ta cần có một cộng đồng. Con người vốn là sinh vật bầy đàn. Tự thân bông hoa có đẹp không, hay cần đến một người thưởng thức và nhìn nhận là nó đẹp? Con người cần sự đồng cảm rất lớn từ người khác, từ cộng đồng.

Như chúng ta làm nên một điều gì đó hay nghĩ ra gì hay thì luôn muốn chia sẻ cùng người khác?

Đúng vậy!

Có điều gì anh đặc biệt muốn chuyển tải hay nhấn mạnh thông qua triển lãm Nhị Nguyên?

Về thông điệp chuyển tải thì có lẽ không có, bởi vì tôi không phải kiểu người thích nói hay thể hiện bản thân. Nhưng trong thời gian làm nghệ thuật, tôi nhận được nhiều chia sẻ từ các bạn trẻ. Có bạn bảo rằng những điều tôi làm đã tạo nên động lực cho bạn.

Vì vậy tôi nghĩ, tạo nên một triển lãm trước tiên là để kết nối những người làm nghệ thuật, để cộng đồng làm nghệ thuật có dịp gặp gỡ nhau, nhất là trong giai đoạn hiện nay. Sau đó là để có một triển lãm nghệ thuật, tạo nên trải nghiệm về mặt tinh thần cho khán giả. Và cuối cùng, tốt nhất có thể, chính là tạo ra những khoảnh khắc trải nghiệm, để mỗi người tự nhìn vào sâu bên trong mình thông qua triển lãm.

Thực hiện: Hoàng Khôi

Ảnh: NVCC

Tags

trienlamnghethuat
sachnghethuat
nhinguyen
artbook
dzungyoko

related posts

Recommended posts for you