Art & Design

Hứa Như Xuân: "Công việc của tôi tập trung vào khao khát “phủi bụi” ký ức..."

Nhiếp ảnh gia gốc Việt hiện sống tại London. Với kinh nghiệm và tài năng xuất sắc, Hứa Như Xuân cộng tác với nhiều đơn vị quốc tế uy tín như Maison Margiela, Dior, Kenzo hay tạp chí TIME, Financial Times, Dazed...
Reading time 9 minutes

Công việc của chị hiện tại là gì?

Tôi nỗ lực chia sẻ những câu chuyện chân thực thông qua nhiều hình thức trực quan khác nhau. Nhiếp ảnh là phương tiện biểu đạt chính của tôi suốt thập kỷ qua. Ở tuổi đôi mươi, tôi bị ám ảnh bởi ý tưởng về “sự hoàn hảo” trong từng chi tiết, hình dạng và kết quả cuối cùng, từ đó tạo điều kiện để bản thân làm việc ở những nơi cho phép tôi hiểu chính mình tốt hơn.

Tôi học cách hiểu ngôn ngữ và thông điệp đằng sau tác phẩm của mình bằng cách nhìn lại nó theo thời gian, rồi dần dần khám phá những lớp bao trùm nỗi ám ảnh mờ nhạt ấy của bản thân, nơi khái niệm “hoàn hảo” ngày càng tốt hơn như một cuộc nghiên cứu về “sự ưu tú”. Tôi vẫn đang giải mã ngôn ngữ định hình bởi kỳ vọng của người khác và những gì thực sự có ý nghĩa đối với tôi. Tầm quan trọng của chi tiết vẫn còn, nhưng để đi sâu vào gốc rễ của nó, tôi cho phép bản thân tránh xa nỗi ám ảnh ấy và tập trung vào những vấn đề khác.

Gần đây, công việc của tôi tập trung vào khao khát “phủi bụi” ký ức và kỷ niệm những khoảnh khắc cuộc sống thông qua phạm vi xúc cảm đa dạng. Tôi muốn thể hiện mọi khoảnh khắc trong phương thức biểu đạt hữu hình để con người có thể lưu giữ. Tôi thích khám phá nhiều câu chuyện kể về một địa điểm, một người hoặc một đối tượng và bằng cách nào những câu chuyện này có thể liên kết với nhau trên cùng một bức ảnh.

“Tropism: Consequences of a displaced memory”

Chị quan niệm như thế nào về một bức ảnh có hồn?

Khi hình ảnh mà bạn chuyển tải mang tính trung thực và kích thích xúc cảm người xem thì tức là nó đã chứa đựng tâm hồn. Thật lỗi thời khi cố gắng xác định tác phẩm theo tính nhị nguyên: tốt hay xấu, đen hay trắng. Tôi cho rằng tất cả các lớp đều mang và định nghĩa tinh thần tác phẩm nhiếp ảnh. Bạn chỉ cần dành nhiều thời gian hơn để nhìn vào bức ảnh và tự hỏi tại sao bạn cảm thấy như vậy khi đôi mắt bạn chiêm ngưỡng nó.

Nhu-Xuan-Hua-Ảnh-Lisa-Kaindé

Những cuộc hội thoại nào thường ảnh hưởng đến tư duy hình ảnh của chị?

Tôi thích lắng nghe những cuộc trò chuyện của các nhà tư tưởng vĩ đại. Cuộc trò chuyện giữa Angela Davis và Toni Morrison vào năm 2014 là một ví dụ điển hình. Họ chỉ ra tầm quan trọng của thư viện và đa dạng thông tin. Cùng chủ đề đó, tác giả Chimamanda Ngozi Adichie đang chỉ ra sự nguy hiểm của một câu chuyện duy nhất và tại sao chúng ta cần nhiều người nói lên kinh nghiệm của chính họ để phá vỡ định kiến, nhấn mạnh tầm quan trọng của thư viện kiến thức, thông tin đa dạng.

Gần đây, giữa cuộc biểu tình Black Lives Matter đang diễn ra trên toàn cầu, tôi tình cờ xem cuộc trò chuyện bàn tròn đạo diễn bởi Lee Mun Wah mang tên “Color of Fear”, đề cập đến thông điệp “Công dân Mỹ có nghĩa là gì”. Cuộc trao đổi diễn ra giữa hai người Mỹ gốc Phi, hai người Mỹ Latinh, hai người Mỹ gốc Á và hai người Mỹ da trắng. Nó cho thấy ngày nay chúng ta cần thoát ra khỏi chủ nghĩa phân biệt chủng tộc hay phân biệt đối xử để tiến đến sự tiến bộ. Tôi thực sự tin rằng bằng cách kể chuyện chân thực hơn, chúng ta sẽ mang đến ánh sáng và hiểu biết cho những gì cần được ưu tiên trong cuộc sống này.

Hẳn dự án sắp tới đây của chị rất thú vị?

Nhiều hoạt động đã bị hoãn do đại dịch. Đây là một thời khắc thật kỳ lạ và tất cả chúng ta đều đang nỗ lực tìm cách vượt qua dù viễn cảnh vẫn không mấy sáng sủa. Tôi đang chuẩn bị cho một triển lãm tại London nhằm giới thiệu dự án cá nhân “Tropism: Consequences of a displaced memory”. Đây là dự án mà tôi bắt đầu thực hiện từ vài năm trước khi bản thân đào sâu những bức ảnh gia đình. Dự án đặt câu hỏi về những phản ứng cảm xúc khi bạn nhìn vào một bức hình cũ. Đó cũng là nỗ lực để đặt câu hỏi về những ký ức không trực tiếp thuộc về bạn nhưng vẫn thúc đẩy điều gì đó bên trong bạn. Tôi gọi đó là hành trình khám phá chuyển động trong tâm hồn. Tôi dự định sẽ nghiên cứu dự án này dài hạn và xem nó sẽ mang tôi đến đâu.

“Tropism: Consequences of a displaced memory”

Chị có ước mơ gì trong sự nghiệp?

Khái niệm thành công và sự nghiệp với các chuẩn mực xã hội đi kèm áp lực khiến con người ta choáng ngợp. Dẫu từng rất đam mê theo đuổi sự nghiệp, nhưng tôi cũng nhận ra rằng áp lực ấy đang nuôi dưỡng tham vọng của tôi theo cách có hại thay vì giúp cho bản thân tiến bước. Có một bóng đen đang bao phủ lên ngành công nghiệp thời trang, nơi tôi đang làm việc, bởi thật khó dung hòa giữa sáng tạo và bền vững, còn thị trường thì quá tải. Một khi hiểu được điều này, tôi cảm thấy nên chậm lại một chút để tìm thấy sự cân bằng và ngẫm xem “sự nghiệp” thực chất có ý nghĩa gì với mình.

Bài: Trang Ps 

Tags

creative

related posts

Recommended posts for you